Chọn người mình yêu hay chọn người yêu mình?
Đăng lúc 11/24/2013 05:27:00 PM
Nhiều khi tôi muốn mình mất trí nhớ những năm về trước để có thể trọn vẹn yêu anh nhưng không được. Liệu tôi có quá đáng không nếu cứ tiếp tục ở bên anh thế này?

Tôi năm nay 22 tuổi, là sinh viên vừa tốt nghiệp đại học. Mặc dù tôi không thực sự quá xinh và nổi bật, nhưng với hai lúm đồng tiền cùng nụ cười duyên, tính tình hòa nhã nên được khá nhiều anh theo đuổi. Nhưng chẳng hiểu sao ba năm nay, tôi vẫn chỉ gặm nhấm mối tình đơn phương với một người.

Anh ấy học cùng trường, trên tôi một khóa. Ngày trái tim tôi bị “sét đánh” là một ngày mưa tầm tã, lúc ấy tôi vừa kết thúc 5 tiết học buổi chiều, trong túi không hề có áo mưa hay ô mà trời thì đã tối. Khi tôi đang loay hoay không biết phải làm thế nào thì bỗng dưng có người đập tay nhẹ vào vai, chính là anh ấy. Anh ấy cười  hiền, đưa áo mưa cho tôi và bảo về sớm kẻo muộn, rồi chạy mất hút, tôi lớ ngớ còn chưa kịp nói lời cảm ơn. Khi đó tôi biết mình đã thực sự rung động, tình cảm cứ lớn lên từng ngày. Tôi đã tìm mọi cách để làm quen,rồi gây sự chú ý của anh nhưng rồi tôi nhận ra anh đã có người yêu. Từ đó tôi lặng lẽ dõi theo từng ngày, nhìn anh và người ấy nói cười bên nhau, lòng thực sự quặn thắt.
Rồi không hiểu vì lý do gì, hai người chia tay. Thời gian ấy, anh rất suy sụp, tôi đã ở bên và động viên anh. Một thời gian dài sau tôi đã lấy hết can đảm để nói rõ tình cảm của mình nhưng bị anh từ chối. Anh bảo anh vẫn còn rất yêu người cũ, nếu đến với tôi thì chỉ làm khổ và lừa dối tôi mà thôi. Tôi biết vậy nên vẫn lặng lẽ từng chút, từng chút một bước vào tim anh nhưng đều bị đẩy ra một cách tàn nhẫn.

Ảnh minh họa (Nguồn: Tumblr)
Đã nhiều lần tôi tự nhủ bản thân mình nên bỏ cuộc đi, lắm lúc chỉ biết khóc, mỏi mệt vô cùng. Nhưng những lúc tôi đau khổ vì mối tình đơn phương ấy, có một người con trai luôn ở bên, động viên tôi. Anh thường im lặng, chỉ cho tôi mượn bờ vai để tựa vào như một chỗ dựa. Có một điều lạ là hễ lúc nào tôi gặp khó khăn, anh đều có mặt kịp thời giúp đỡ với cử chỉ ân cần. Tôi nhận ra tình cảm đặc biệt anh dành cho tôi, tôi cố trốn tránh và không muốn làm khổ anh. Anh bảo anh sẽ đợi cho đến khi tôi có thểyêu anh và quên người đó, lâu đến mấy cũng được. Anh rất tốt, tốt đến nỗi tôi nghĩ trên đời chẳng có chàng trai nào được như thế. Tôi đã cố gắng mọi cách mở lòng và cho anh cơ hội nhưng những cảm xúc, hình ảnh của người kia vẫn luôn hiển hiện trong tâm trí.
Mỗi khi anh chạy đôn đáo dưới trời mưa đón tôi đi học về, tôi lại thấy hình ảnh nụ cười hiền đưa áo mưa cho tôi của chàng trai năm ấy. Ở bên anh nhưng trái tim tôi lại hướng về người kia nhiều hơn. Tôi cảm thấy rất có lỗi với anh, cảm thấy mình thật xấu xa khi cứ nhận sự giúp đỡ của anh nhiều đến thế.
Nhiều khi tôi muốn mình mất trí nhớ những năm về trước để có thể trọn vẹn yêu anh nhưng không được. Liệu tôi có quá đáng không nếu cứ tiếp tục ở bên anh thế này? Liệu có nên nói thẳng với anh để dứt khoát, rồi tiếp tục theo đuổi mối tình đơn phương hay cứ để thời gian trôi đi xem trái tim có thể đập nhanh hơn trước người hiện tại? Tôi rất sợ đánh mất một người tốt như anh, nhưng trái tim lại chưa dành cho anh trọn vẹn.

LIÊN QUAN
BÌNH LUẬN