Như là yêu thương !!!
Đăng lúc 1/04/2013 10:37:00 PM
Như là yêu thương 
Bảy giờ kém mười lăm, ba tiếng trống trường vang lên khiến nó bừng tỉnh khỏi mấy công thức Hóa đang học thuộc dở. Nó nhìn quanh lớp, cái lớp ba mươi bảy nhân mạng đang lục tục kéo vào.
Một phút, hai phút trôi qua, nó lướt mắt một vòng và dừng lại ở bàn năm. Khánh vẫn chưa vào lớp. "Quỷ tha ma bắt!", nó lầm rầm mấy tiếng uất nghẹn trong cổ họng.

Một cái cặp màu xám tro nằm oằn mình trên cái bàn chằng chịt chữ viết. Nó đi đến cái cặp, lôi ra một tập đơn xin nghỉ học viết sẵn. Nó quắc mắt nhìn cả lớp "Im lặng!", rồi nhanh tay ghi cái tên "Nguyễn Duy Khánh" vào một tờ đơn. Lòng nó sôi sục căm hờn. Cả học kì này, dễ nó phải tốn cả tập giấy trắng và một cây bút cho cái tên lười hay ngủ nướng này.

Nó vừa viết xong thì cô giám thị đi vào. Chìa tờ đơn ra, cái sĩ số 36/37 nó khai đã được cô khó tính nhất trường thông qua. Cô vừa đi khỏi, nó chưa kịp về lại chỗ thì đã thấy cái đầu gần trọc của Khánh - tội - đồ lấp ló ở cửa, với một nụ cười ngây thơ: "Em chào sếp!".

Tiết học đầu tiên là tiết Văn. Hôm nay thầy Hưng bận, thầy đưa đề cho nó rồi bảo cả lớp làm bài kiểm tra. Nó đứng lên bục giảng, dõng dạc đọc: "Phân tích bài thơ Bên kia sông Đuống, phẩy, từ Em ơi, ba chấm, đến phẳng lỳ, hết." Cuối lớp, nó nghe thấy một tiếng cười khanh khách, rồi tiếng cười đó to dần, nghe man rợ như tiếng quỷ kêu. Thằng Khánh đang ôm bụng cười, người lăn lóc trên ghế theo những tràng cười sặc sụa, cái miệng méo xệch vì cố nói: "Sếp ơi, em ơi, phẳng lỳ". Mặt nó đỏ ửng lên khi cả lớp bắt đầu cười như chợ vỡ. Nó nhìn thấy bên cạnh Khánh, Minh cũng đang cười.

Ra về, nó lên bảng thu dọn phấn, tắt đèn và quạt rồi đi chầm chậm ra nhà xe. Nó thấy hơi hồi hộp. Lúc sáng, nó đến trường sớm để còn vệ sinh lớp, nó thấy Minh cũng vừa đến nơi. Nó hơi ngạc nhiên, tim đập thình thịch. Minh nhìn nó mỉm cười "Chào lớp trưởng!". Nó tưởng như trái tim mình đang chìm trong đống hoa hồng của chị nó. Câu nói ngọt ngào ấy làm nó đâm bối rối hơn, nó lí nhí rất nhỏ nhẹ: "Sao Minh đến sớm thế?" Thấy Minh hơi ngạc nhiên, nó thấy má mình nóng bừng lên. Phải rồi, bình thường nó luôn là đứa lớp trưởng ương ngạnh, thích gào thét và la hét. Nghĩ đến đó, nó thấy xấu hổ quá.

Cảm giác lâng lâng ở nhà để xe theo nó suốt cả buổi học cho đến tận bây giờ. Nó đi về phía nhà xe, hi vọng việc hai cái xe để gần nhau sẽ khiến nó được nói chuyện với Minh một lần nữa. Cái xe màu lam của nó dựng một góc, bên cạnh là xe màu đen của Minh. Nhưng...ở giữa là cái xe cào cào của Khánh. Nó thấy vừa tức vừa buồn, sao thằng Khánh có thể vô duyên đến thế chứ?

Tổng kết tháng thứ nhất lớp nó xếp gần cuối trường. Thầy chủ nhiệm Công vô cùng tức giận, thầy bảo nó ngay lập tức chuyển chỗ ngồi trong lớp để tránh tình trạng nói chuyện. Nó làm ngay, không quên chuyển Minh lên bàn hai - cùng bàn với nó. Ý nó là, vừa để được gần Minh hơn, vừa để Minh tránh xa Khánh, người mà nó cho rằng sẽ lôi kéo, dụ dỗ Minh thân yêu của nó.

Nó đưa tờ giấy chỗ ngồi mới cho thầy. Thầy liếc qua rồi hỏi nó: "Em thấy Khánh thế nào?" Nó lí nhí: "Dạ...Khánh nghịch lắm thầy ạ." Thầy khẽ gật đầu rồi từ tốn: "Em là lớp trưởng, nên quan tâm đến các bạn. Thầy nghĩ là để Long xuống ngồi bàn năm cạnh Minh, còn Khánh lên bàn hai cạnh em. Em thấy có hợp lý không?"

Nó ngớ người: "Nhưng..." "Thầy tin là em làm được." Đến nước này thì thôi rồi, nó đành gật đầu: "Dạ, em sẽ sửa lại."

Cả lớp 12G này không ai là không biết mối thâm thù giữa lớp trưởng Lan mẫu mực và bàn trưởng Khánh tội đồ của lớp. Bởi vậy không ai ngạc nhiên khi thấy hôm đầu tiên ngồi cạnh nhau, hai đứa không ai nói gì cả. Hết tiết một, Long, bạn chí cốt bàn hai của nó vội chạy lên hỏi: "Sếp có sao không sếp?" Nó nhìn sang cái chỗ ngồi của Khánh, nói với vẻ ghê tởm: "Biết rồi còn hỏi." Thằng Long toét miệng cười: "Sếp coi chừng lại thích thằng đó." Nó lườm mắt, thằng Long vội vàng chạy về chỗ cũ.

Thật ra nó thâý mình cũng hơi sai. Ác cảm ban đầu của nó về Khánh đã khiến nó hơi khó chịu khi ngồi cạnh Khánh. Nhưng rồi nó thấy Khánh cũng tốt bụng. Khánh biết lớp trưởng ghét mình nên chỉ nói chuyện những câu đại loại như: "Mấy giờ rồi sếp?" Khánh học cũng rất giỏi. Lúc đầu còn hơi ngại ngần, nhưng sau thì nó cũng mạnh dạn hỏi Khánh mấy bài Hóa, Khánh luôn nhiệt tình giảng giải giúp nó.

Sau một tháng chuyển chỗ, thành tích lớp đã khá lên. Khánh đã không còn đi học muộn hay ngủ gật trong lớp khiến lớp bị trừ điểm nữa, điều này khiến thầy Công rất hài lòng. Trong giờ sinh hoạt lớp, thầy bóng gió rằng nó đã "cảm hóa" được Khánh. Cả lớp cười rầm rầm khi thầy ý nhị liếc mắt về phía nó và Khánh. Nó hơi ngượng, còn Khánh thì không, thằng này thậm chí còn quay sang cười dịu dàng với nó. Điều này càng khiến nó điên tiết.

Buổi chiều, Long đến nhà nó chơi, "nhờ sếp giảng hộ bài toán". Long kể hai mươi bài tập thầy Lâm ra mới chỉ làm được có mười hai, lúc sáng nhờ Minh làm giảng giúp ba bài, còn lại chiều qua nhờ nó. Nó tần ngần khi thấy Long đưa ra tờ giấy A4 nhăn nhúm có lời giải viết tay của Minh. Đến cuối buổi chiều, khi đã cùng với Long làm xong tám bài còn lại, nó nhanh tay đút tờ giấy đó vào tập giấy nháp. Tối, khi lấy tờ giấy quý giá ra, nó nhè nhẹ áp vào ngực, tưởng như vẫn còn hơi bàn tay ấm áp của Minh ở đây. Nó kẹp tờ giấy vào quyển vở Toán bảo bối rồi yên tâm đi ngủ.

Sáng hôm nay cả lớp nháo nhác ôn thi cuối kì môn Toán. Nó hơi lo lắng dù thực sự nó đang ngồi cạnh thằng Khánh giỏi toán nhất lớp. Nó lấy quyển toán ra, một tờ giấy rơi xuống bàn. Khánh cúi xuống nhặt, rồi chăm chú đọc. "Bài này Minh giải hả sếp? Hay thế."

Buổi chiều nó lôi sách ra học. Nhìn quyển toán, nó nhớ ra tờ giấy, lục tìm mãi vẫn không thấy đâu. "Thôi rồi, chắc thằng Khánh cầm rồi". Nó lầm bầm, không quên nguyền rủa đứa đã chia cắt tình cảm của nó dành cho Minh.

Những ngày cuối năm. Cả lớp bận rộn làm lưu bút. Nó đưa cho mọi người trong lớp, để tụi quỷ ghi cho nó "vài lời vàng ngọc". Nó cố tình đưa cho Minh sau cùng. Khi nó hồi hộp nhận lại quyển lưu bút đẹp đẽ từ tay Minh, nó chỉ thấy một dòng chữ "Chúc lớp trưởng vui", kèm theo đó là một khuôn mặt cười cỡ bự. Nó cười tươi hạnh phúc. Thằng Khánh ngồi cạnh thấy vậy giật ngay quyển vở "Sếp đưa đây em kí vài dòng." Nó gắng sức níu lại không cho Khánh thực hiện âm mưu. Nhưng thằng Khánh đã nhanh tay bóp chặt tay nó, nó thấy tay đau nhói và rã rời, đành buông ra, không quên thêm một câu đầy tức giận "Đồ vũ phu". Thằng Khánh cười hề hề "À, hóa ra em là chồng sếp à?"

Ngày hôm sau Khánh mới đưa cho nó quyển lưu bút. Nó ngán ngẩm mở ra, trống trơn, không có chữ nào của Khánh cả. Nó thở phào nhẹ nhõm, không quên hỏi một câu lấy lệ: "Không viết gì à?" Khánh lắc đầu chán nản: "Có gì đâu mà viết hả sếp? Em thức suốt đêm mà không nghĩ ra. Em định viết về chuyện trong hai tháng mà sếp nổi bao cái mụn, lườm em bao nhiêu lần, nhưng thôi". Nó giận đùng đùng, không nói chuyện với Khánh suốt cả buổi.

Thi đại học xong, mẹ cho phép nó chơi thoải mái. Nó bèn đăng kí một lớp học nhảy. Hôm đầu tiên về, nó hí hửng xoay một vòng cho bố mẹ xem. Ai dè, nó trượt chân, ngã, mũi bầm dập và chảy máu. Nó đau đớn trở về từ bệnh viện với một cái mũi bầm tím, sưng phồng. Càng buồn hơn nữa khi bác sĩ nói khứu giác của nó tạm thời không tốt.

Hai tuần sau thì mũi nó đã cơ bản trở lại bình thường. Nó bèn hít hà đủ thứ. Trong niềm vui sướng, nó chợt nghĩ ra quyển lưu bút: biết đâu còn lưu giữ mùi tay của Minh? Cả một tháng ôn thi không được gặp Minh khiến nó nhớ quay cuồng.

Bao nhiêu nhớ thương tích tụ khi nó chầm chậm giở từng trang lưu bút. Đến gần cuối, nó từ từ đưa lên mũi ngửi. Không có mùi gì đặc biệt cả, ngoại trừ mùi giấy ẩm. Mất hai giây, nó mới nhận ra là có một mùi lạ. Mùi chanh! Là ở trang ngay sau cái mặt cười.

Nhớ lại bí quyết viết chữ bí mật, nó lôi nến ra thắp. Những dòng chữ lần lượt hiện ra: "When I see you, I transform you into the girl I love. I'm yours, Khánh".

Không có một cảm xúc gì nổi bật ở nó cả. Tất cả chỉ là một mớ hỗn loạn.
NGUYỄN THỊ HUỆ (Nghệ An)


LIÊN QUAN
BÌNH LUẬN