Lời tỏ tình của mùa xuân
Đăng lúc 1/04/2013 10:34:00 PM


Lời tỏ tình của mùa xuân


Trường tổ chức dạ hội mùa xuân nhưng không phải ai cũng vui mừng trước sự kiện này, nhất là những kẻ “độc thân điên đảo”…

Lớp trưởng thông báo với cả lớp buổi dạ hội mùa xuân dành cho khối 12. Trong khi lũ bạn nhảy cẫng lên sung sướng và bắt đầu túm năm tụm ba bàn chuyện nên mặc màu nào, phụ kiện ra sao, tôi thở dài cái thượt. Tụi nó làm sao hiểu được tâm tình của một đứa độc - thân - điên - đảo như tôi trong một ngày ai - chẳng - biết - chỉ - dành - cho - những - cặp - đôi như thế chứ! Haizzz…

Bằng những lí do bịa đặt một cách hợp lí, tôi tách mình ra khỏi những cuộc bàn tán đó và từ chối tham gia bằng câu trả lời: “Tao bận!”.

Tôi trở về nhà, lăn lộn trong chăn ấm một hồi vẫn... chưa thấy ấm rồi lại nhớ đến Vinh. Trước đây, tôi và nó là một cặp cạ cứng, dính nhau không rời. Nó luôn tình nguyện làm “hàng đính kèm” của tôi trong vài tình huống bắt buộc và ngược lại. Nói chung là chẳng lễ hội nào hai đứa vắng mặt vì lí do không có người đi cùng cả. Nhưng… đó là “trước đây”. Nửa năm trước, Vinh đã sang Singapore du học. Bằng lực học xuất sắc và bảng thành tích cá nhân long lanh, Vinh dễ dàng được nhận vào trường với mức học bổng 100%. Thế mà cậu ấy giấu nhẹm tôi chuyện đó, mãi tới ngày ra sân bay mới nói cho tôi biết. Tôi dỗi cậu, chẳng thèm ra sân bay tiễn, dù ngồi ở nhà chân tay cũng lóng ngóng không yên, không làm được việc gì ra hồn. Vinh buồn nhiều, em gái cậu ấy bảo với tôi như thế.

Sang tới Singapore, cậu ấy gửi về địa chỉ nhà tôi một bưu thiếp màu vàng, đúng màu tôi thích. “Đừng giận tớ nữa mà! Chỉ là tớ cảm thấy thật không dễ dàng để nói với cậu sự thật.” Ngắn và đơn giản vậy thôi, nhưng tôi hết giận. Hai đứa vẫn chơi thân, bằng những câu chuyện xa xôi, những mối quan tâm khác nhau và sự chênh lệch múi giờ không quá gay gắt.

Tôi quyết định ngồi dậy, mở mạng kể chuyện với Vinh về dạ hội mùa xuân. Vinh nói:

- Đừng nghĩ ngợi nhiều nhé! Dạ hội mùa xuân mỗi năm chỉ có 1 lần. Nhưng cuộc đời có cả tỉ năm, đương nhiên sẽ đính kèm cả tỉ buổi dạ hội rồi. Không đi một lần thì có sao đâu!

***

Tụi bạn bận bịu với kế hoạch tham dự dạ hội mùa xuân. Sự lạc lõng giữa những đứa bạn cùng lớp khiến tôi nhớ Vinh nhiều hơn. Hai đứa chat video qua Skype, cứ mở webcam và để đó. Tôi làm bài tập của tôi, cậu ấy làm bài tập của cậu ấy. Thi thoảng, ngước mắt gọi nhau nói chuyện một chút. Có bữa tôi ngủ gật trên bàn học mà không biết tất cả đã lọt vào mắt Vinh. Nhưng cậu ấy không buzz gọi tôi dậy ngay mà để tôi ngủ hơn 30 phút rồi mới gọi. “Tỉnh táo rồi, ngồi học tiếp đi. Tớ đi ngủ. Đợi cậu ngủ cả nửa tiếng giờ mới dám ngủ nè!” Tôi ngồi học mà không thôi mỉm cười. Chợt nhớ Singapore cách Việt Nam hai múi giờ. Lúc đồng hồ của tôi điểm 10giờ đêm thì ở nơi cậu ấy ngày mới đã gõ cửa…

Mấy bữa nay, Vinh online rất muộn. Cậu ấy bảo mới nhận thêm một công việc làm thêm ngắn hạn. Làm thu ngân trong siêu thị những ngày đầu năm bận rộn. Học bổng của cậu ấy bao gồm cả học phí và tiền thuê phòng trong KTX. Không lẽ tháng này, bố mẹ cậu ấy không gửi tiền ăn và tiền tiêu vặt sang? Thắc mắc vậy thôi nhưng tôi cũng không hỏi. Chúng tôi thân nhau đủ để biết một khi cậu ấy không nói, nghĩa là cậu ấy không hoặc chưa muốn nói...

***

Dạ hội Mùa Xuân đã đến.

Tôi chui trong phòng, kiếm bộ phim trên mạng rồi ngồi xem. Chuông cửa dưới nhà reo inh ỏi. Tôi lục đục xuống mở cửa và không thôi ngỡ ngàng. Là Vinh! Là cậu ấy! Ở đây. Trước cửa nhà tôi. Bằng xương bằng thịt. Và cười thật tươi.

- Nửa năm mới gặp một lần mà cậu nỡ lòng không mời tớ vào nhà sao?

- Không phải, không phải! Vào nhà đi. Sao cậu về bất ngờ vậy? Tối qua còn nói chuyện và cậu còn ngồi làm bài tập với tớ cơ mà? Đã ghé qua nhà chưa thế? Về nghỉ lâu không thế?

- Từ từ rồi tớ sẽ trả lời từng câu hỏi của cậu. Bây giờ thì thay đồ đi. Tụi mình tới dạ hội. Tụi thằng Bình, thằng Khánh, cái An... chắc đang chờ tụi mình đó!

- Gì cơ?

- Tạm ngừng thắc mắc và thay váy đi nào, quý cô. Nhanh kẻo muộn!

Mặt tôi vẫn méo xệch và chưa hết ngạc nhiên. Vinh dúi vào tay tôi một chiếc váy dạ hội màu xanh ngọc bích. Vừa vặn đến không ngờ. Vinh chở tôi đến trường. Trên đường đi, cậu ấy đã trả lời tất cả câu hỏi của tôi, như đúng lời hứa. Hóa ra cậu ấy vất vả làm thêm giờ trong mấy ngày vừa rồi để kiếm thêm chút tiền, cộng với khoản tiền tiết kiệm trước đó, mua vé máy bay trở về Việt Nam. Chiếc váy dạ hội này, cậu ấy mua từ tháng trước, định bụng hết học kì mang về tặng tôi, nhân ngày sinh nhật. Và cũng chính cậu ấy đã liên hệ với tụi cùng lớp, nói rằng cậu ấy sẽ về, cùng tôi dự dạ hội, như mọi lần. Tôi lờ mờ hiểu ra tại sao tụi cùng lớp lại dửng dưng, không thèm quan tâm gặng hỏi chuyện tôi không tham gia. Vinh thật là, chuyện nào cũng giấu tôi hết trơn. Nhưng cậu ấy đâu cần tốn công và tốn tiền vì tôi đến thế!

- Sao cậu phải nhọc công đến vậy hả Vinh?

Vinh phanh xe kít lại khiến tôi theo quán tính, chúi người về phía trước, áp mặt vào lưng cậu ấy.

Ánh sáng rực rỡ của buổi dạ hội, những chiếc váy áo, vest đen, mặt nạ... của đám bạn hiện ra. Những tiếng cười đùa và ồn ào không ngớt. Tôi nghĩ mình còn hơi choáng váng. Nhưng chẳng sao cả. Vì đã có người luôn nắm tay tôi. Chàng trai đã cùng tôi nhảy điệu Valse mùa xuân nhẹ nhàng. Người đã ghé vào tai tôi và nói thật nhanh “Tớ thích cậu...”. Mùa Xuân năm nay đẹp thật đấy!

THÙY DUNG

LIÊN QUAN
BÌNH LUẬN